Home / Văn mẫu cấp 2 / Văn mẫu lớp 6 / Cảm nhận bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh
7 Tháng Tám, 2015

Cảm nhận bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Posted in : Văn mẫu lớp 6 on by : admin

Đề bài: Cảm nhận bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Hồ Chí Minh không chỉ được tất cả các bạn bè năm châu biết đến là một vị lãnh tụ vĩ  đại của dân tộc Việt Nam mà người còn biết đến bởi những bài thơ bất hủ của người. Ấy vậy mà thi nhân ấy luôn nói rằng “làm thơ ta vốn không ham” người không ham vậy mà vẫn có thể viết nên những vần thơ mà cả thế giới đều phải ngưỡng mộ. Nhắc đến thơ bác ta luôn tìm thấy trong đó sự lo toan trăn trở về một nỗi nước nhà về những đêm không ngủ để nghĩ đến đồng bào nghĩ đến cách mạng của bác. Bài thơ “cảnh khuya”chính là một bài thơ như thế.

Những câu thơ đầu tiên chính là bức tranh thiên nhiên  đầy mơ mộng mà Bác đang thưởng ngoạn tại núi rừng Việt Bắc.

Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

Câu thơ đầu tiên cũng là một câu thơ khá đặc biệt. Ta thường cảm nhận tiếng suối bằng thính giác róc rách hay ồn ào xối xả thế nhưng ở đây Bác lại cảm nhận Bác lại nghe thấy “tiếng suối trong”thật là những câu thơ hết sức đặc biệt của Bác. Suối là vẻ đẹp chốn lâm tuyền, vẻ đẹp rừng già Việt Bắc. Bác lấy tiếng suối so sánh với tiếng hát, là khúc nhạc rừng ví với tiếng hát xa, êm ái ngọt ngào của con người, làm cho cảnh khuya chiến khu trở nên gần gũi, mang hơi ấm cuộc đời. Vào đêm  trăng thanh vắng và dường như tất cả mọi âm thanh khác đều chìm đắm trong tiếng suối trong lành. Tiếng suối ở núi rừng thật lạ được Bác ví như tiếng hát ở đâu đó nghe sao trong trẻo du dương. Có người nói chính tiếng suối làm cho không gian từ yên bình trở nên có âm thanh hơn nhưng chính xác hơn thì tiếng suối đã làm cho không gian thêm phần tĩnh lặng hơn bởi không gian có tĩnh lặng có hiu hắt thì con người ta mới có thể nghe được tiếng suối đang chảy róc rách bên suối. Đọc câu thơ ta thấy khung cảnh nơi đây đã rất khuya mọi người như đang chìm trong giấc ngủ thế nhưng có một người vẫn thức.

Dường như ta trong thơ Bác nơi đâu ta cũng bắt gặp ánh trăng và ở đây ta lại một lần nữa gặp ánh trăng trong thơ Bác. Ở đây Bác dành trọn câu thơ.

thứ hai để miêu tả ánh trăng ngàn
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Loading...

Câu thơ thật sáng tạo nhưng cũng rất đặc biệt. Trăng ở đây đươc Bác cảm nhận rồi được Bác nhân hóa lồng vào bóng cổ thụ rồi bóng cổ thụ lại lồng vào hoa. Trong câu thơ này chữ “lồng” được tác giả nhắc đến hai lần khiến cho chất thơ trữ tình ở đây như sinh động hơn như quyến rũ lòng người hơn. Cảnh ở đây có cao có thấp có xa có gần tạo nên các tầng cảnh vật trong thơ Bác. Xa là tiếng suối, gần là bóng trăng, bóng cây, bóng hoa hòa quyện, lung linh, sắc màu của bức tranh chỉ có trắng và đen. Dường như Bác đang vẽ  cảnh vật ra trước mắt chúng ta. Ta đọc thơ mà ngỡ mình đang ở chính nơi đây nói mà xưa kia Bác đang thưởng ngoạn ánh trăng. Nhưng đọc thơ mới thấy tâm hồn Bác đâu có đang ngắm trăng đang chỉ nghĩ  về trăng thôi đâu mà Bác còn đang mang một tâm sự một nỗi lòng riêng.

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Sự  quyến rũ của trăng  hay vì cảnh vậy đêm khuya tĩnh lặng khiến người không ngủ được hay còn một nỗi lo nào khác  khiến thi nhân không thể chợp mắt cho được. Tình yêu với cảnh vật đối với Bác là muôn thủa nhưng tình yêu đối với đất nước đối với nhân dân còn cao cả hơn nhiều. Chỉ khi nào nước nhà được yên ấm thì tâm hồn người mới có thể trao gửi cho ánh trăng kia. Bởi vậy người ngắm trăng thưởng thức trăng nhưng cũng không bao giờ quên được nhân dân quên đất nước chưa được yên bình. Điệp từ “chưa ngủ” cho ta thấy nỗi niềm trăm trở của Bác. Vị lãnh tụ ấy bao giờ cũng nặng lòng với quê hương với đất nước nên chưa thể nào yên giấc được. Một người nặng lòng với đất nước như thế thử hỏi trong hoàn cảnh đất nước đang bị giày xéo bởi lũ giặc xâm lăng  thì Bác sao có thể chợp mắt được. Bởi thế người thưởng trăng nhưng cũng chỉ nghĩ đến nhân dân nghĩ đến tổ quốc mà thôi.  Bác Hồ của chúng ta dẫu bận trăm công nghìn việc nhưng Bác vẫn dành thời gian để chiêm ngưỡng thiên nhiên, có lẽ thiên nhiên chính là người bạn giúp Bác khuây khỏa, bớt đi sự vất vả mà Bác phải trăn trở, suy tư Ánh trăng vằng vặc và Tiếng suối trong như tiếng hát xa không làm quên đi nỗi đau nô lệ của nhân dân và trách nhiệm đem lại độc lập cho đất nước của Bác. Ngược lại, chính cảnh thiên nhiên đẹp đẽ đầy sức sống đã khơi dậy mạnh mẽ quyết tâm cứu nước cứu dân của Bác. .

Từ đây, ta nhận thấy Bác là một người luôn biết hài hòa giữa công việc với tình yêu thiên nhiên và càng yêu thiên nhiên thì trách nhiệm đối với công việc càng cao. Chúng ta nhìn thấy đằng sau hình ảnh người ung dung ngắm trăng là nỗi khao khát về một đất nước thanh bình, để muôn người được sống tự do, hạnh phúc. Dường như, trong Bác luôn xoáy sâu câu hỏi: Biết đến bao giờ đất nước mới được yên bình để con người thỏa sức ngắm trăng? Đến đây ta càng hiểu rõ hơn con người của Bác, đó là một người luôn canh cánh trong lòng nỗi lo vì dân vì nước, vì đất nước Bác có thể hi sinh tất cả.

Loading...