Home / Văn mẫu cấp 3 / Văn mẫu lớp 11 / Phân tích bài thơ Biển đêm của Huy gô
27 Tháng Tám, 2015

Phân tích bài thơ Biển đêm của Huy gô

Posted in : Văn mẫu lớp 11 on by : admin

Đề bài: Phân tích bài thơ Biển đêm của Huy gô văn 11

                Victo Huy Go là nhà thơ nổi tiếng, ông đã có rất nhiều những đóng góp lớn lao cho nền văn học, các tác phẩm của ông để lại cho người đọc nhiều cảm xúc tiêu biểu trong những bài thơ đó là bài Biển Đêm.
                        Ông là nhà thơ có tấm lòng nhân đạo, dù có tấm lòng thương dân và có những tình cảm găn bó nên ông đã hòa mình vào cảnh đêm để viết lên những khung cảnh của Biển Đêm, mở đầu bài thơ đó là:
                            Ôi! Biết bao thuyền viên, thuyền trưởng
                            Buổi ra đi, vui sướng đường xa

                        Mở đầu bài thơ tác giả đã nới về những cảnh vật ở ngoài biển vào ban đêm, những thuyền viên thuyền trưởng đã sẵn sàng ra biển để dánh bắt những luồn cá về để phục vụ cho cuốc sống của mình, niềm vui sướng phán khởi của các thuyền trưởn khi ra khơi. Nhưng niềm vui đó thật ngăn ngủi khi với niềm tin là ra biển của các thuyền viên thuyền trưởng thì đằng sau đó là những bão tố đang ủa vay và cướp đi những niềm tin đó:
                                  

                                 Cuối chân trời u ám, đã thành ma!
                                     Đã biến mất, đớn đau số phận
                                    Đêm không trăng, giữa biển không cùng,
                                    Chôn vùi thân giữa sóng muôn trùng!”

 Đằng sau những niềm tin và sự hớn hở đó lại là những bão tố đang vây quanh, cuối chân trời kia là hàng vạn nhưng cơn đen vay kín nó đang trở thành những cơn bão nguy hiểm, đe dọa tính mạng của những người đang đi trên biển này, biển đen là những biển u tối của những cơn bão đang đe dọa và cướp đi tính mạng của con người, nó biến những con người trở thành những người có số phận bất hạnh, chỉ vì mong muốn co một cuộc sống tốt hơn, nên các thuyền viên thuyền trưởng này đã ra khơi và không may bị vào cơn bão đã cướp đi sự sống của họ, đó trở thành một sự đau đớn của những con người trong cuốc sống này. Trong một đêm khi ra biển không mấy thuận lợi về thời tiết đã chôn vùi thân của họ giữa biển đêm mênh mông tăm tối, giữa muôn trùng khơi họ đã ra đi mãi mãi trước một cơn bão tố của cuộc đời, tác giả thật xuất sắc khi nói về sự tương phản giữa hai câu thơ đầu với mười hai câu thơ tiếp theo, nhìn bao quát nói về sự ra đi vĩnh viễn của những người ra biển trước cơn giông tố của cuộc đời số phận của học thật bất hạnh.

                           “Giữa mênh mông, thi thể về đâu
                            Trán anh va vào đá nhô đầu!”

 Giữa một không gian mênh mông rộng lớn, và trước cơn bão của cuộc đời thi thể của họ trôi dạt về đâu cũng không biết, số phận thật lênh đênh trôi nổi giữa một không gian mênh mông rộng lớn, trán anh va vào những viên đá ở biển, làm cho anh khi ra đi vẫn phải chịu đựng sự đau đớn, khi về với đất mẹ vẫn phải chịu cảnh lênh đênh lận đận, số phận hẩm hiu đã cướp đi quyền sống và được hưởng hạnh phúc của họ. Giữa một không gian rộng lớn này, các thuyền viên thuyền trưởng đã ra đi mãi mãi, họ để lại bao tiếc thương  và những dự định trong cuộc sống chưa hoàn thành được thì những yếu tố bất ngờ của thời tiết đã cướp đi sinh mạng của họ mãi mãi, học để lại sự đau đớn cho gia đình người thân và cả những bạn bè của họ.    
                                   “Ôi! Biết bao mẹ cha hi vọng
                                    Ngày lại ngày trên bãi bờ quê
                                     Ngóng trông ai không thấy trở về!”

Loading...

  Gia đình đang ngóng chông sự trở về của họ những họ mãi ra đi không bao giờ trở lại nữa, sự tiếc thương đau đớn khi mất đi người thân yêu trong gia đình đó là một nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai của những gia đình đó, học đứng chông và
chờ mong người thân của mình quay về nhưng họ mãi mãi về với đất mẹ, và để lại cho gia đình sự đau thương:
                                   “Có khi người nhắc đến tên anh.
                                   Trong khúc hát, tiếng cười, câu chuyện,
                                    Giữa cái hôn của cả người yêu,
                                   Lúc anh nằm dưới đáy xanh rêu!”
   Sự ra đi của anh sẽ là một nỗi đau không nguôi ngoai trong tâm hồn của người thân của họ, mọi người vẫn sẽ nhớ tới anh, nhắc anh trong những câu chuyện và vẫn thầm mong, nhớ tới anh trong những khúc hát ….

                                 Rồi chẳng còn ai nhớ… dần tan
                               Thân trong nước, tên trong trí nhớ…
                               Thời gian qua dần phủ bóng đen
                                Trên biển sâu và lòng lãng quên!”

            Hình ảnh và bóng dáng của anh vẫn còn lại trong tâm trí của con người, nhưng thân xác của họ thì dần tan ra và chỉ còn lại là nỗi nhớ và những kí ức đã qua, nỗi đau qua thời gian cũng dần nguôi ngoai nhưng nỗi nhớ và những kí ức sẽ còn mãi mãi trong tim của mỗi người, sự ra đi của họ là nỗi niềm đau đớn đến tột cùng:
                            “Chỉ đêm đêm, giông bão gào lay
                                Những người vợ bơ phờ mỏi mắt
                                 Kể về anh, khêu lớp tro tàn
                                Của lòng đau và của lo than!”.

 Đêm đêm những người vợ vẫn nhớ tới những người chồng của mình, học mãi mãi a đi để lại trong người vợ người thân của mình là niềm đau và sự mong mỏi sẽ không bao giờ nguôi ngoai, lớp tro tàn nói về sự ra đi của anh, thân xác của anh dần tan ra thành những lớp tro tàn và sự đau đớn đó như đang thêu trụi những tâm hồn của những người đang mong mọi ngày càng anh sẽ trở về.

                          Chìm nơi chân trời xa lắc âm u
                          Số phận ác tàn bao người đã mất
                          Biển sâu vô tận một tối không trăng
                          Đại dương mịt mù mãi mãi vùi thân   

                        “Hòn đá trong nghĩa địa vắng tanh
                            Cả gốc liễu mùa thu trút lá
                           Và cả người hành khất bên cầu
                           Hát điệu buồn ai nhớ anh đâu!”

Biển đen đã cướp đi sự sống của những con người này, họ ra đi nơi chân trời xa tắp, số phận ác tàn bao người đã mất, biển sâu vô tận dưới những ánh trăng không màu, biển chỉ âm u và tràn ngập ngừng màu đen của sự bất hạnh và những nỗi đau. Thân xác của họ bị vùi sâu dưới một biển đen rộng lớn, những nghĩa địa vắng tanh và đó là những nỗi đau đớn của những gia đình khi mất đi người thân, đây là một sự thật khó quên của những người dân này, mong rằng đất mẹ sẽ đón anh trở về những các anh đã mãi mãi bị dòng biển đen kia cuốn trôi :

                        “Kinh hoàng bao lòng mẹ, biển ơi!
                          Phải chăng lúc triều lên sóng vỗ
                         Mỗi chiều về, lại đến cùng ta!”

Biển đen đã cướp đi sự sống của những con người ra biển, với niềm vui ban đầu khi họ ra biển và đày niềm tin thì cuối bài thơ lại là những kết cục rất đau thương khi họ đều bị đắm chìm dưới dòng biển sâu lặng và mãi mãi họ sẽ không bao giờ trở lại trên trái đất này nữa.

                            Cả bài thơ là nỗi niềm đau đớn của sự ra đi của những người thủy thủ khi ra biển. Biển đen đã cướp đi sự sống của họ  và để lại cho gia đình của họ chỉ là những nỗi đau và cả những tiếc nuối. Biển đen đã nói về những kết cục đau thương và những mất mát vô cùng to lớn cho những gia đình vùng biển khi mất đi người thân của mình.

Loading...